vương gia đại thúc người thật xấu

Bắc Lương chính phi Lục Thừa Yến, đằng sau Từ Phượng Niên là lấy vợ, nàng là Thanh Châu Lục gia nữ nhi Lục Thừa Yến, tuy nói hai người thành hôn có thông gia ý tứ tại, nhưng Lục Thừa Yến tốt xấu là tám nhấc đại kiệu tiến Bắc Lương Vương Phủ. Kỳ thật có không 14 Tháng 10 2022. Loạt bài Người Việt không xấu xí của chuyên mục Văn hóa, hy vọng sẽ mang tới làn gió mát lành giữa những trăn trở về hình ảnh ngày nay của người Việt Nam. Chúng tôi muốn cung cấp cho độc giả một góc nhìn khác, để chúng ta cùng quay trở lại với những Bối cảnh Vương Quốc Re-Estize thường được gọi đơn giản là "Vương Quốc", nằm ở phía tây Dãy núi Azerlisia, phía tây bắc của Nazarick.Vương Quốc là một trong những quốc gia được thành lập sau sự náo loạn của Evil Deities hơn 200 năm trước. Mặc dù nó là một trong ba quốc gia con người chính nằm gần Nazarick Vào năm K407, tại Làng Buena thuộc Đất nước Fittia của Vương Quốc Asura, ông ấy là con trai cả được sinh ra từ một người cha là Hiệp sĩ cấp thấp của Vương Quốc Asura, Paul (K388 - k423), và từ một người mẹ từng là mạo hiểm giả và hồi phục sư, Zenith (K390 - K459). Trong nước quận chỉnh thể chuyện gì xảy ra, đại gia hỏa kỳ thật cũng không biết. Nhưng Cố Cẩm Niên làm sự tình, lại truyền khắp toàn bộ Đại Hạ Vương Triều, bao quát Phù La Vương Triều, Đại Kim Vương Triều, cùng Hung Nô quốc. Les Belles Rencontres Se Font Partout Mais Surtout Ailleurs. “Hơn nữa, ta thấy Công Tôn công tử quả thật là một người học cao hiểu rộng, chẳng qua là có chút cuồng ngạo, ta tin tưởng hắn sẽ thay đổi, ngươi hãy cho hắn một cơ hội đi!” Nàng cố nén bi thương đang trào dâng ở trong lòng, chờ đợi nhìn Ân Tịch Tịch Ly nhẹ nhàng thở dài một tiếng, nơi mềm yếu nhất trong lòng lại dâng lên một chút xót xa, không hiểu tại sao trong ánh mắt nàng lại lộ ra bi thương như vậy, hắn không có cách nào cự tuyệt được sự mong đợi của nàng, vì thế, hắn vô cùng bất đắc dĩ gật đầu “Được rồi, một khi đã như vậy, ta tạm thời bỏ qua cho hắn một lần!”Hắn nhìn về phía Công Tôn Dịch đang đứng dưới đài cao, lạnh lùng nói “Bây giờ bổn vương không tính sổ với ngươi, nhưng cơ hội chỉ có một lần, nếu ngươi tiếp tục như vậy, bổn vương sẽ gạch tên ngươi ra khỏi con đường làm quan!”Công Tôn Dịch vội vàng dập đầu tạ ơn, tâm tư lại xoay chuyển một vòng, nhớ đến lúc nàng kia không sợ lửa giận của Ly vương, cố gắng vì chính mình mà cầu xin, hắn cảm thấy hổ thẹn không nói nên lời, ngàn ân vạn tạ nhưng lại không thể nào nói ra khỏi miệng, bởi vì hắn không biết phải nói như thế Thiên cười cười, đôi mắt sáng trong như ánh trăng, phút chốc lại nín khóc mỉm cười “Cám ơn đại thúc!”Ân Tịch Ly cũng cười theo, dưới sự che giấu của lớp râu quai nón, nụ cười của hắn vô cùng mờ nhạt, lại đột nhiên nhớ tới điều gì, hắn mở miệng hỏi “Ngươi vừa mới nói, ngươi tên là Linh Lung?”Hạ Thiên giải thích nói “Chuyện này. . . . .”“Nàng là Linh Lung!” Hạ Thiên còn chưa nói xong, Ân Dã Thần đứng một bên đã ngắt lời của nàng, trả lời một cách chắc chắn “Gọi là Hướng Linh Lung!”Hướng Linh Lung? Hạ Thiên hơi nhíu mi, tại sao lại đem cả họ của nàng sửa lại?“Hướng Linh Lung. . . .?” Ánh mắt của Ân Tịch Ly khẽ run lên “Thì ra. . . .là ngươi.”Hướng Linh Lung – nữ nhi của Thừa tướng vương triều Vũ Trinh, hắn đã tìm rất lâu nhưng lại không tìm thấy, thì ra chính là nàng sao. . . .Vũ Trinh và Hoằng Việt chiến sự không ngừng, hoàng thượng muốn đưa ra điều kiện hòa thân để giảm bớt tình hình căng thẳng giữa hai nước, mà Hoằng Việt lại cố tình muốn nữ nhi của Thừa tướng – Hướng Linh Lung làm đối tượng hòa thân, để cho nàng gả sang Hoằng Việt Hướng Linh Lung lại mất tích mấy tháng nay, không ngờ rằng, hắn một mực tìm người, mà người lại ở ngay bên cạnh mình. “Hoàng thúc, bây giờ nói chuyện có chút bất tiện, quay về phủ của ta, ta sẽ đích thân nói cho người.” Ân Dã Thần lên mặt của Ân Tịch Ly có chút hoảng hốt, đờ đẫn gật đầu, không thể tưởng tượng được, hắn vừa mới xác định mình thích một cô gái, người đó lại chính là người phải gả sang Hoằng Việt quốc để hòa thân, hắn không có cách nào chấp nhận được sự thật này, tâm bỗng chốc trở nên phiền muộn.“Vậy, điệt nhi cháu đi trước!” Ân Dã Thần nắm tay Hạ Thiên, hành lễ với hắn rồi quay đi.“A! Nhưng mà đại thúc, hắn. . . . .” Hạ Thiên do dự, sắc mặt của đại thúc tại sao đột nhiên lại xấu như vậy? Có phải là đã có chuyện gì xảy ra rồi hay không? Trong lòng nàng có chút lo lắng.“Không có gì, hoàng thúc chỉ là đang suy nghĩ một vài chuyện mà thôi.” Ân Dã Thần nắm chặt tay nàng, không cho nàng quay đầu lại, trực tiếp hồi phủ.“Tại sao lại gọi ta là Hướng Linh Lung?” Nàng đành phải quay về phía trước, hỏi lại vấn đề Dã Thần tiếp nhận ánh mắt của nàng, khuôn mặt tuấn tú rét lạnh đột nhiên trở nên nhu hòa, nhẹ nhàng cười, vô cùng thân thiết vuốt ve mái tóc của nàng, nói “Bởi vì, ta thích!”“A?” Hạ Thiên sửng sốt, cái này. . . .cũng tính là câu trả lời sao? Hay là một câu thổ lộ?Tim nàng đột nhiên đập nhanh hơn một nhịp, hắn nói như vậy là đang thổ lộ với mình sao? Bởi vì thích nàng, cho nên mới đặt cho nàng một cái tên riêng biệt?“Đi thôi!” Hắn cười cười, vô cùng thân thiết nắm lấy đôi tay của nàng, từng bước, từng bước một về Thiên trầm mặc cúi đầu, nhìn bàn tay của hai người đang nắm chặt, kỳ thật, có nhiều người còn tốt hơn nàng, kỳ thật, hắn cũng rất tuấn tú, kỳ thật, hắn đối với nàng vô cùng dịu dàng, một chút cũng không hề lạnh lùng, đâu giống như một hoàng tử đâu?Nếu. . . .nếu hắn thật sự thích mình . . . . . Khuôn mặt của Hạ Thiên đỏ lên, có phải cũng nên suy xét một chút hay không? Đôi mắt Ân Dã Thần trầm xuống, bóng dáng chợt lóe lên một cái, đang chuẩn bị bay lên đài cao để cứu Hạ Thiên, nhưng có một người tốc độ so với hắn còn nhanh hơn!Hạ Thiên không nghĩ tới tên này trông như vậy mà lại có võ công, nhất thời không để ý, bị hắn tóm được, một trận đau nhức truyền đến, nàng hít một hơi thật sâu, cảm thấy vai phải của mình chắc là bị hắn túm chặt đến bầm tím mải suy nghĩ xem nên tìm cách nào để thoát thân, đột nhiên, một bóng người vụt qua trước mắt nàng, Hạ Thiên có cảm giác sống lưng của mình căng lên, lại bất thình lình xoay người một vòng, rơi vào trong lòng của người nào Thiên ngẩn người, cảm thấy một hương vị rất đỗi quen thuộc ở gần trong gang tấc, nàng ngửi ngửi, có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên, chạm phải chòm râu quai nón nằm trên khuôn mặt tuấn tú “Đại thúc?”Đại thúc làm sao có thể ở đây? Lại còn cứu nàng như vậy?Cùng lúc đó, nhìn thấy Hạ Thiên đã được cứu, Ân Dã Thần túm chặt bả vai của Công Tôn Dịch, một quyền đánh xuống, Công Tôn Dịch dù sao cũng chỉ là một thư sinh, học võ là để phòng thân, làm sao có thể lợi hại như Ân Dã Thần, chỉ cần một quyền cũng có thể khiến hắn nằm gục rồi.“Ngươi không sao chứ?” Sắc mặt của Ân Tịch Ly trầm xuống, hắn mở miệng Thiên lắc đầu “Không có việc gì, nhưng mà, đại thúc, sao ngươi lại ở đây?”Ân Tịch Ly không đáp lời, hắn vốn là được mời tới đây làm giám khảo, lúc Hạ Thiên cùng Ân Dã Thần tới, hắn cũng đã nhìn thấy bọn Tịch Ly buông Hạ Thiên ra, tiến nhanh về phía Công Tôn Dịch, áo choàng xanh lam nhẹ nhàng như gió, phảng phất mang theo một cỗ hương vị lạnh lùng đặc trưng của riêng hắn, lạnh đến cực điểm.“Đấu thua lại còn đả thương người khác, ngươi quả thật là không đem bổn vương để vào mắt sao?” Hắn túm chặt lấy cổ áo của Công Tôn Dịch nhấc lên khỏi mặt đất. Công Tôn Dịch mới vừa rồi còn đang phẫn nộ, ngay lập tức biến thành sợ hãi, vội vàng giải thích “Không không không, Vương gia, đây chỉ là hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm. . . .!”“Hiểu lầm? Đến cả nàng mà ngươi còn dám đánh, bổn vương có cho phép ngươi đánh nàng sao?” Ngữ khí rét lạnh đến cực điểm, giống như một khối băng vạn năm không tan, khiến người ta tê buốt đến tận tim khắc này, sát ý và hàn ý của hắn hoàn toàn không thua kém gì Ân Dã Thần thường ngày, chẳng qua là mọi người gặp Ân Dã Thần nhiều hơn nên cũng đã quen rồi, nhưng còn hắn lại đột nhiên thay đổi như vậy, giống như là đang từ đám mây lại rớt xuống địa ngục, âm trầm khiến cho người ta cảm thấy khiếp Thiên có chút cảm động, không thể tưởng tượng được, đại thúc mọi ngày vẫn hay khi dễ nàng, vậy mà bây giờ lại vì nàng mà ra mặt. . . . .“Vương. . .Vương gia. . . .Là do nàng ta trước. . . .Khụ khụ. . . . .” Công Tôn Dịch cảm thấy ủy khuất trong lòng, rõ ràng là Hạ Thiên mắng chửi người, tại sao bây giờ người có lỗi lại là hắn? Hắn hoàn toàn quên trước đó chính mình cũng mắng chửi người khác, Hạ Thiên chẳng qua chỉ là lấy đạo lý “của người trả lại cho người” mà thôi.“Ngươi còn dám nói?” Ân Tịch Ly hoàn toàn nổi giận “Nàng là người của bổn vương, chỉ có bổn vương mới có thể khi dễ nàng, còn ngươi —— “ đã phạm vào điều tối kỵ của hắn.“. . . . .” Hạ Thiên im lặng, tên đại thúc thối tha, còn tưởng là hắn thật sự tốt bụng, vì nàng mà ra mặt, kết quả là bởi vì hắn không cho phép người khác khi dễ nàng, chỉ có hắn mới được phép! Mẹ nó, cái người này sao lại như vậy chứ? Nàng thu hồi lại sự cảm động lúc nãy nha! Một tay ném Công Tôn Dịch ra khỏi đài cao, Ân Tịch Ly lạnh lùng đứng ở giữa đài, nhìn xuống tất cả đám thư sinh phía bên dưới, thản nhiên nói “Người này tâm thuật bất chính trong lòng không ngay thẳng, chính trực , ngạo mạn khinh người, thân là một người có học thì phải hiểu rằng biển học là bao la, sao có thể bởi vì một chút học thức mà trở nên ngông cuồng, bổn vương tuyên bố, tên của hắn sẽ vĩnh viễn bị xóa khỏi danh sách tiến quan, bổn vương không hy vọng những người có học ở vương triều Vũ Trinh ta mà lại tâm cao khí ngạo như vậy, kẻ nào như thế, kết cục sẽ giống như hắn!”Xóa tên khỏi con đường làm quan!Khuôn mặt của Công Tôn Dịch lập tức trở nên trắng bệch! “Nàng mà nghèo?” Khóe miệng Ân Tịch Ly không nhịn được mà co giật một cái “Thiên nhi, nàng đừng tưởng ta không biết, thằng nhóc Tiểu Phàm kia đã đem tín vật trong tiền trang bank giao cho nàng, nàng bây giờ so với bất kỳ ai khác cũng đều giàu hơn đấy!”Ngày đó trên đường trở về kinh thành, Tiểu Phàm đòi tiền của hắn, hắn đã giao cho Tiểu Phàm tín vật lần đầu tiên khi hắn bước chân vào giang hồ, cầm tín vật này có thể đến bất kỳ tiền trang nào trong nước để lấy tiền, sau ngày hắn đem tín vật đưa cho Tiểu Phàm, Tiểu Phàm lại lén lút giao cho tiểu Thiên, nàng nghĩ là hắn không biết sao?“Hả? Tín vật gì? Sao ta không biết vậy? Đại thúc, đừng nói là chàng không muốn cho ta mượn bạc nên cố tình kiếm cớ đấy nhé?” Hạ Thiên làm vẻ mặt sao chàng lại hẹp hòi như vậy’.Ân Tịch Ly bị chọc tức, khóe miệng không ngừng run rẩy “Thiên nhi, trước giờ ta từng gặp người keo kiệt chứ chưa thấy ai hẹp hòi như nàng, đúng là vắt cổ chày ra nước mà!”Hạ Thiên cũng không tức giận, chỉ lấy tay chống trước ngực Ân Tịch Ly “Không dám không dám, dù sao vừa rồi chàng cũng đã nói, của chàng cũng là của ta, bây giờ ta cũng chỉ là đang xin chàng đồ của ta’ thôi mà.”Ân Tịch Ly thật muốn tự tát mình, nha đầu này quả thực là được tiện nghi mà còn khoe còn cách nào khác, hắn chỉ có thể thò tay vào trong ngực moi ra một ít ngân phiếu. Hạ Thiên hưng phấn cầm lấy rồi bắt đầu đếm, hai mươi vạn lượng!Đại thúc quả nhiên thật đẹp trai, thật lắm lòng Hạ Thiên như nở hoa, ngoài miệng lại nói “Sao lại ít như vậy, ta nói này đại thúc, đây là mua lễ vật tặng thái hậu đấy! Đối phương chính là thái hậu đấy! Chàng cũng không thể để cho ta mua một món lễ vật với số tiền ít ỏi như vậy chứ? Mất mặt ta thì chẳng nói làm gì, nhưng Tiểu Phàm lại là con của chàng nha, làm sao có thể để Ly vương điện hạ chàng bị mất mặt được chứ!”Trên trán Ân Tịch Ly hiện đầy vạch đen, hai mươi vạn mà còn chê ít? Tùy tiện vung ra hai mươi vạn này cũng có thể mua được một mớ đồ có giá trị đấy! Nàng thật đúng là có thể mở to mắt nói không biết ngượng không còn cách nào khác, hắn đành phải gọi lão Mạc quản gia chạy tới phòng thu chi lấy thêm tám mươi vạn lượng ra, giao tận tay Hạ Thiên.“Một triệu lượng, đủ để nàng mua cả một tòa thành rồi đấy, nàng hài lòng chưa?” Hắn vừa bực mình vừa buồn cười.“Hài lòng hài lòng!” Hạ Thiên không hề che giấu sự hưng phấn trong mắt, nàng nắm chặt xấp ngân phiếu dày cộp trong tay, gói chặt vào trong bao bố, hết sức phấn khởi nhìn Ân Tịch Ly, không quên nịnh nọt nói “Đại thúc, chàng quả nhiên là người tốt!”Cái người này, chỉ cần có lợi cho nàng một chút thì đều được nàng cho là người tốt, Ân Tịch Ly nhịn không được bật cười, hắn thật lo lắng, không biết sau này nha đầu kia có bị người ta bắt cóc bán đi hay không, chứ với cái tính tình như vậy thì . . . .Ân Tịch Ly hoàn toàn lo lắng dư thừa, tuy đôi lúc Hạ Thiên có chút mơ mơ màng màng, đôi lúc có chút tham tiền, nhưng cũng phải nhìn xem đối tượng là ai, nếu như không phải là người mà nàng quan tâm thì nàng sẽ không chủ động đùa giỡn với người ta như vậy, trên cơ bản, đối với người xa lạ hoặc là người nàng không tin tưởng mà nói . . . . nàng đối xử với bọn họ khá lạnh nhạt.“Đúng rồi đại thúc, khi nào chúng ta đón Tiểu Phàm về?” Hạ Thiên chợt nhớ tới việc ngày nay Tiểu Phàm cứ ở rịt trong phủ của Ân Tử Dương, không thèm trở về Ly vương phủ, đã mấy ngày liền Hạ Thiên không gặp bé, nàng cảm thấy bọn họ như đã xa cách vài thế kỷ Tịch Ly đột nhiên vươn tay ôm nàng, nàng cũng không kháng cự, cả người ngã vào trong ngực hắn, hắn khẽ hôn lên mái tóc thơm dịu của nàng rồi mới nói “Nàng nhớ nó à?” Hạ Thiên khẽ ngọ nguậy vài cái, Ân Tịch Ly vẫn ôm chặt lấy nàng, nàng có chút do dự rồi cũng để mặc hắn ôm, tự mình tìm một tư thế thoải mái, vùi đầu vào trong cổ Ân Tịch Ly, hít một hơi thật sâu rồi gật đầu nói “Chiều nay chúng ta đến đón nó nhé?”Nói xong, nàng lại hít một hơi nữa, ừm, mùi hương trên người đại thúc thật dễ chịu, hương thơm nhàn nhạt như mùi của hoa ngọc lan, dịu nhẹ và tự nhiên, không phải là hắn tự chế ra nước hoa phiên bản cổ đại đấy chứ?Hạ Thiên ngẫm nghĩ, cảm thấy rất có khả năng này, nàng lập tức hứng thú khịt mũi ngửi ngửi, giống như một con chó nhỏ đáng yêu đang tìm kiếm nơi phát ra mùi thơm trên người hắn, toàn bộ hơi thở phả lên trên người Ân Tịch Ly khiến hô hấp của hắn không khỏi ngừng lại, xuân tâm nhộn nhạo.“Thiên nhi.” Ân Tịch Ly vươn tay kéo nàng để nàng đối mặt với mình, hắn nhìn thẳng vào mắt nàng, bên trong con ngươi đen láy đang dần nhen nhóm một ngọn lửa “Nàng đang ngửi cái gì vậy?”Nàng không biết làm vậy sẽ khiến hắn cho là nàng đang dụ dỗ hắn sao? Ân Tịch Ly xuân tâm nhộn nhạo, động tác vừa rồi của Hạ Thiên khiến lòng hắn ngứa ngáy khó Thiên mờ mịt chớp mắt vài cái, nhìn khuôn mặt tuấn tú đang phóng đại trước mắt “Ta thấy trên người chàng có mùi rất thơm, ta đang tìm xem có phải là chàng giấu túi thơm hay không?”Ân Tịch Ly cong môi để lộ ra ý cười “Sao phải tìm cực khổ như vậy? Chi bằng để ta cởi hết quần áo cho nàng kiểm tra cẩn thận có được không?”Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Thiên đột nhiên đỏ bừng “Chàng, chàng . . . .”“Hả? Ta làm sao?” Nụ cười của Ân Tịch Ly mang theo vài phần tà mị, dung nhan phong hoa tuyệt đại, cũng là khuôn mặt thiên hạ đệ nhất mỹ nam, bất kỳ người nào nhìn thấy dung nhan yêu diễm tà mị này thì đều không nhịn được mà mất hồn trong khoảnh khắc, chỉ vì đây không phải là vẻ đẹp của nhân trước tới giờ, trước mặt Hạ Thiên, dáng vẻ của Ân Tịch Ly không phải nổi giận đùng đùng thì cũng là vừa tức giận vừa bất đắc dĩ, có bao giờ lại trở nên yêu diễm tà mị như vậy? Hạ Thiên quả thật là không cẩn thận mà nhìn khuôn mặt này đến ngây toàn quên mất hoàn cảnh hiện tại, nàng chỉ ngơ ngác nhìn khuôn mặt đẹp đến khác thường của vương gia đại thúc, nhìn đến thẫn Tịch Ly rất hài lòng về mỹ nam kế của mình, hắn không cần toàn bộ người trong thiên hạ say mê, hắn chỉ cần người trước mắt vì mình mà khuynh đảo là đủ rồi, chỉ có điều, dáng vẻ ngơ ngác này của nàng thật sự vô cùng đáng yêu, khiến hắn không nhịn được mà muốn đem cả người nàng ăn tươi nuốt sống vào trong bụng.“Haha, Thiên nhi, nàng thật đáng yêu.” Ân Tịch Ly yêu thương hôn lên đôi mắt trong veo như bảo thạch của nàng, sau đó lại chậm rãi hôn xuống cái mũi nhỏ xinh xắn, rồi lại từ từ hôn xuống đôi môi đỏ thắm, hé miệng mút chặt.“Ô. . .” Cô gái háo sắc nào đó bỗng hồi phục tinh thần, lại đột nhiên bị nụ hôn nồng nhiệt này dọa sợ tới suýt chút nữa thì hụt hơi, không khí cứ thế mà nghẹn lại trong cổ họng, nghẹn đến mức sắc mặt nàng trở nên đỏ bừng, toàn thân run rẩy.“Đừng khẩn trương đừng khẩn trương.” Ân Tịch Ly vội vàng vỗ vỗ lưng nàng, liên tục thấp giọng dụ dỗ “Hít thở nhẹ nhàng. . .”“Hô. . .” Hạ Thiên trợn mắt, cuối cùng cũng thở xong một hơi, lại lập tức cảm thấy xấu hổ không chịu nổi, chỉ một cái hôn thôi mà cũng có thể khiến nàng suýt chút nữa bị ngộp chết rồi, trời ạ, nàng không muốn sống nữa, thật là mất mặt quá!Đang định lên án cái tên đầu sỏ hại nàng suýt chút nữa bị nghẹn mà chết thì Ân Tịch Ly lại nghiêng người, hôn lên môi nàng một lần nữa.“A. . . Đại thúc . . . ta, ta . . .” Trái tim Hạ Thiên đập loạn xa, mơ mơ màng màng cảm thụ được nụ hôn vừa dịu dàng vừa bá đạo này khiến nàng say mê chìm đắm, cũng khiến nàng khẩn trương sợ hãi. “Sao? Thiên nhi còn muốn nói gì?” Ân Tịch Ly ôm nàng, giọng nói êm ái trầm thấp càng thêm dịu dàng.“. . .” Hạ Thiên giương mắt, có chút hoảng hốt nhìn vào mắt Ân Tịch Ly như, thấy trong đôi mắt hắn như có ngọn lửa đang bùng cháy, nàng thật sự có chút ý nghĩ muốn chạy trốn “Cái này, ta. . .”Nàng muốn nói gì? Sao tự nhiên nàng lại không nghĩ ra? Sao tự nhiên lại không biết phải nói gì thế này?“Ừ?” Đôi tay rắn chắc đặt trên người nàng, mỗi một nơi hắn chạm vào đều mang theo nhiệt độ nóng hổi, khiến lòng hắn mềm nhũn, khiến lòng nàng say mê “Nàng muốn nói gì nào?”Hắn rất kiên nhẫn chờ đợi, một mặt vừa hôn nhẹ lên vành tai mẫn cảm của nàng, một mặt vừa dịu dàng dụ dỗ.“Á, đại thúc, đừng mà.” Ý thức bắt đầu trở nên hoảng hốt, Hạ Thiên không biết mình đang nói cái gì nữa, nàng chỉ biết nếu bây giờ mình không đẩy đại thúc ra. . . thì nàng sẽ thật sự trầm luân mất.“Đừng cái gì?” Môi mỏng dán chặt vào tai nàng, bàn tay to lớn ấm áp của Ân Tịch Ly đã vây quanh trước người nàng, nhẹ nhàng kéo mở vạt áo của năm rồi, hắn tìm nàng đã bảy năm, cũng đã đợi nàng bảy năm, hôm nay nàng đã ở bên cạnh hắn, hắn đã muốn ôm nàng biết bao, để nàng và mình hòa làm một, để hắn cảm nhận được có phải nàng đã thật sự trở lại hay không, có phải nàng thật sự tồn tại hay qua là, hắn không muốn dọa đến cô bé hay dễ dàng xấu hổ này, hắn lo mình sẽ dọa nàng sợ hãi mà bỏ chạy, chỉ đành từng bước từng bước tiến vào lòng nàng. Ngày hôm nay, nàng rốt cuộc đã yêu hắn, hắn phát hiện bản thân mình đã không thể chờ nổi nữa, chỉ muốn nàng chân chính trở thành người của hắn, trở thành thê tử của Tịch Ly giữ chặt đầu nàng, sự nhiệt tình hệt như một cơn sóng lớn, cứ thế cuồn cuộn kéo đến, vội vã muốn truyền đạt đến nàng, để nói cho nàng biết, nguyện vọng này, hắn đã chờ đợi từ rất lâu. . . .Hạ Thiên thực sự trở nên mơ màng, chìm đắm vào trong nụ hôn triền miên sâu thẳm, đại thúc hôn rất thành thục, nàng hốt hoảng, một vài hình ảnh bỗng hiện ra trong cạnh hồ nước nóng, toàn thân nàng không một mảnh vải, cùng đại thúc ôm chặt lấy nhau . . . .Nàng xấu hổ đến mức muốn đào một cái hố để chui xuống! Chẳng lẽ, đó là chuyện xảy ra lúc nàng trúng xuân dược sao?Dĩ nhiên là ở trong hồ nước nóng đó . . . .“Thiên nhi . . .” Ân Tịch Ly đột nhiên lẩm bẩm khẽ gọi, hai bờ môi kề sát nhau, giọng điệu êm ái tựa như một ngọn lửa ấm áp làm say lòng người.“Ưm. . . .” Hạ Thiên khẽ ưm một tiếng, chìm đắm trong sự kích tình mà hắn tạo ra, nàng không có cách nào kìm chế, cảm giác toàn thân mềm nhũn, nếu không nhờ hắn ôm chặt thì nàng sẽ không chống nổi sức nặng của thân thể mà ngã xuống.“Đại thúc . . . bây giờ đang là ban ngày . . .” Hạ Thiên yếu ớt nhắc nhở hắn, ánh mắt của hắn lúc này thật quá mức nóng bỏng, dục vọng quá mức mãnh liệt, mà nàng cũng chỉ trải qua chuyện phòng the có một lần duy nhất, lại không nhớ rõ, chỉ mơ mơ hồ hồ nhớ được mấy phần, nhưng mà, dù chưa ăn thịt heo thì cũng đã nhìn thấy heo chạy, nàng hiểu rõ, ánh mắt của đại thúc rõ ràng là đang muốn truyền đạt cái gì đó với muốn nàng. Vương Gia Đại Thúc Người Thật Xấu Chương 32 Bắt đầu dạy dỗ! Ninh Khuynh 14/10/2014 “Này, này. . . . Tam ca, tam ca, không phải là ngươi đang muốn tìm ta tính sổ sao? Không phải ngươi muốn đem ta về làm vú nuôi sao? Ngươi đừng đi nha, mau trở về nha, đừng bỏ lại một mình ta ở bên người lão hổ a . . . . .Bóng lưng của Ân Dã Thần mơ hồ dừng lại một chút, bất chợt, cước bộ trở nên nhanh hơn, thoáng chốc đã không còn thấy bóng dáng.“Ha. . . haha, đại thúc, ngươi thật đẹp trai nha. . . .”“Hừ!” Ân Tịch Ly hừ lạnh một tiếng, tay áo dài vung lên, khí thế mạnh mẽ lướt qua, Hạ Thiên cảm thấy trước mắt tối sầm lại, trời đất rung chuyển, sau đó chuyện gì xảy ra nàng cũng không biết nữa . . . .*Năm nọ, tháng nọ, vào một ngày kia, bạn nhỏ Hạ Thiên đã hoàn toàn trở thành nha hoàn ở trong Ly vương phủ, hơn nữa còn được nhận một loại dạy dỗ đặc nhiên, ngày đầu tiên sống tại Ly vương phủ, nàng đã đem bức họa bảo vật mà hoàng đế ban cho mỗ Vương gia ra đốt, ngày hôm sau lại đem tất cả tấu chương quan trọng ra để làm giấy vệ sinh đi toilet, ngày thứ ba thì đem toàn bộ vương phủ của mỗ Vương gia thiêu trụi từ trong ra ngoài. Cuộc sống của nàng từ đó ngập chìm trong nước sôi lửa vậy, liền xuất hiện tình huống giống như dưới đây . . . . .“Đi, đem những bộ quần áo này giặt cho thật sạch!” Một ma ma trên dưới năm mươi tuổi bỏ lại năm sáu thùng quần áo, khuôn mặt lạnh lùng nói. Hạ Thiên nhảy dựng lên “Có lầm hay không vậy? Nhiều quần áo như thế này, ngươi muốn ta giặt đến khi nào?”Năm sáu thùng quần áo, ở trong chậu còn hơn mười bộ quần áo nàng vẫn còn chưa giặt xong nữa, trời ơi, có phải lão ma ma này đem toàn bộ quần áo của tất cả mọi người trong vương phủ đưa cho nàng giặt hết phải không?Lão ma ma cười lạnh “Ha ha, đây chính là do Vương gia dặn dò, ngươi không muốn giặt cũng phải giặt, nếu không thì ngươi cứ chờ bị bỏ đói mấy ngày đi.”Nói xong, bà ta hất đầu, lắc mông ưỡn ngực, tiêu sái rời Thiên có chút tức giận, trừng mắt nhìn chằm chằm vào một đống quần áo chất đầy như ngọn núi nhỏ, trừng đến nỗi giống như muốn xuyên thủng qua chúng vậy. “Đại thúc thối tha, đại thúc chết tiệt, đại thúc cặn bã! Ngươi điên rồi! Quá âm hiểm rồi!”Sau khi mắng xong một tràng mười tám đời tổ tiên của Ân Tịch Ly, lúc này Hạ Thiên mới bất đắc dĩ ngồi xuống, ngoan ngoãn giặt quần áo. Ở dưới mái hiên nhà người khác, nàng có thể không cúi đầu sao?Bây giờ muốn trốn lại trốn không thoát, nếu không giặt sạch hết đống quần áo này thì nàng cũng chỉ có thể ôm bụng đói mà thôi!Nàng giặt, nàng giặt, nàng giặt. Đem quần áo trước mắt tưởng tượng thành bóng dáng của người kia, hung hăng chà đạp, hung hăng nhào nặn, hung hăng túm chặt!Thế nên một tháng này, tất cả mọi người trong phủ từ trên xuống dưới, ai ai cũng đều cảm thấy quần áo mới mua về tại sao lại có thể dễ dàng rách như vậy. Bạn đang đọc truyện trên Truyện Audio CV Lịch Sử Xuyên Không Vương Gia Đại Thúc, Người Thật Xấu! Tổng đề cử Vương Gia Đại Thúc, Người Thật Xấu! Đã có 3 người đánh giá / Tổng đề cử Giới thiệu Mục Lục Nghe Audio Kiếm Điểm Truyện Vương Gia Đại Thúc, Người Thật Xấu! xoay quanh nhân vật chính là nàng , một cô gái thế kỷ 21 , một người tốt nghiệp ngành dược để rồi ra mở tiệm thuốc riêng để kiếm sống ...Số phận đã tới , cô phải xuyên không để gặp một cao nhân đang bắt mình phải chịu hắn ôm ấp cưỡng hôn . Đó là một đại thúc có tuổi để ria mép đầy ra đó , còn được người dân tôn sùng là một đệ nhất đẹp trai ??? Đẹp trai chỗ nào , đúng là điên hết rồi .Nàng nghỉ uẩn , không muốn bị ép cưới cho gã đó nên đã bỏ trốn . Nhưng không thành nên đành sống chung với người đàn ông kia !!! Một câu chuyện gia đình hài hước được bắt đầu sau khi họ thành thân với nhau ... Tags doc truyen vuong gia dai thuc nguoi that xau! nguoi that xau! full nguoi that xau! prc vuong gia dai thuc

vương gia đại thúc người thật xấu